Học viện thánh thể
 
Học viện thánh thể


LỊCH CG
Thống kê truy cập
Online: 26
Lượt truy cập: 1190128
Vào đầu thế kỷ IV, việc trao hôn bình an lại được đặt sau Thánh lễ. Cử chỉ này nói lên sự đồng tình đối với tất cả những gì vừa xảy ra, và như một lời khuyến khích nhau sống trọn nghĩa những gì họ vừa cử hành.
Không phải Kinh Tạ Ơn nào cũng có phần dành riêng để tư tế có thể thêm vào ý nguyện cầu cho người quá cố cụ thể. Điều này phản ánh ý định của Giáo Hội là nếu vị tư tế sử dụng thay đổi 13 mẫu Kinh Tạ Ơn được nêu ra trong Sách lễ Roma[viii]. Chắc hẳn, ngài sẽ không có cách chi để ngày nào cũng chen vào Kinh Tạ Ơn ý lễ cầu cho những người đã ly trần.
Mùa Vọng là mùa vừa chuẩn bị mừng biến cố làm người của Đức Giêsu, vừa là mùa mà qua biến cố này, Giáo hội kêu mời các tín hữu chuẩn bị chào đón Người trở lại trong vinh quang vào ngày quang lâm. Cho nên, thật là ý nghĩa khi khởi đầu năm phụng vụ mới, bắt đầu bước vào Mùa Vọng, mẹ Giáo hội mời gọi con cái mình tỉnh thức để sẵn sàng đón Chúa, vì không ai biết được ngày giờ Chúa đến.
Việc chúc bình an là dấu chỉ hiệp nhất. Việc hiệp nhất này nhằm hướng tới việc hiệp nhất nơi Hiệp lễ, nơi mọi người chia sẻ Mình và Máu Chúa Ki-tô. Thánh Phao-lô nhắc nhở các tín hữu về khía cạnh này như sau: “Bởi vì chỉ có một tấm Bánh, và tất cả chúng ta chia sẻ cùng một Bánh ấy, nên tuy nhiều người, chúng ta cũng chỉ là một thân thể” (1Cr 10,7).
Điều không hay và nên tránh là rất nhiều các linh mục tại Việt Nam thường xuyên chỉ sử dụng Kinh Tạ Ơn II rồi tự ý thêm tên thánh này thánh kia vào. Thật ra, Kinh Tạ Ơn II không được dự liệu cho trường hợp này. Giáo Hội chỉ dự liệu cho các tư tế thêm tên của thánh quan thầy hay thánh mừng kính theo ngày trong Kinh Tạ Ơn III và Kinh Tạ Ơn Trong Thánh Lễ Cho Các Nhu Cầu Khác Nhau (I, II, III, IV)
"Nhà tạm vẫn là nơi Chúa Kitô hiện diện, Ngài là Thiên Chúa bất khả phân với thịt và máu, với thần tính và nhân tính của Ngài. Bởi thế, cần phải có một nơi xứng đáng cho sự hiện diện này. Nhà tạm như thế thay thế cho Hòm Bia Giao Ước xưa kia. Nhà tạm hoàn tất cách trọn vẹn những gì mà Hòm Bia Giao Ước thể hiện: đó là nơi cực thánh, là lều của Thiên Chúa, và là ngai tòa của Người. Một thánh đường không có sự hiện diện của Thánh Thể, thánh đường đó đã chết."
Giáo Hội “luôn luôn sẵn sàng trả lời cho bất cứ ai chất vấn về niềm hy vọng”của mình. Nhưng “phải trả lời cách hiền hoà và với sự kính trọng” (1Pr 3:15-16).
Thánh Thể là tất cả nội dung, mô hình tổ chức, bản chất đời sống và sứ vụ truyền giáo của Giáo Hội. Chính trong “ký ức sống động”(Anamnesis) này mà cuộc Tử Nạn và Phục Sinh của Đức Kitô, như một biến cố cứu độ độc nhất và vĩnh viễn, trở thành “đồng thời” với cộng đồng cử hành.
Giáo Hội sống bằng chính sự sống của Đức Kitô, vì Người là “Đầu” của toàn thân (Cl 1:15-18) và yêu thương toàn thân như bạn trăm năm (Ep 5:25-28).
Hội Thánh Công Giáo tin vào “sự hiện diện đích thực” của Chúa Ki tô nơi nhiệm tích Thánh Thể. Bánh và rượu linh mục dâng tiến không chỉ là một biểu tượng nhắc nhớ về Chúa Giê su và những gì Người đã làm cách đây hơn 2000 năm mà bánh và rượu đã thực sự trở thành Mình và Máu Chúa Giê su Ki tô, Con Thiên Chúa hằng sống.
Hậu nhiên là trong thực hành, “không bao giờ dùng chữ chúng ta (con)” khi kêu xin Chúa, vì như vậy chúng ta đang nhắm đến hành vi con người, quy chiếu vào chúng ta hơn là Thiên Chúa. Ví dụ : nếu chúng ta thưa rằng: “Lạy Chúa Ki-tô, chúng con chỉ lo đến nhu cầu của chúng con mà nhiều khi lơ là, dửng dưng đối với anh chị em của mình.